THÔNG ĐIỆP

Chào ba mẹ,

Mùa hè rực rỡ quá. Mình lại viết thư cho ba mẹ. Mong là hôm nay ba mẹ đã có một ngày dịu dàng với bé cưng. Cũng mong ba mẹ đã không quên đối đãi tốt với chính bản thân mình.

Mình sẽ kể cho ba mẹ về hành trình ra đời của Onion House. Về những điều mà mình hứa sẽ làm cho thật tốt ở nơi chốn này. Nhưng trước hết, hãy nghe câu chuyện của mình, lí do mình ở đây và viết những dòng này.

Còn nhớ những ngày mang bầu em Hành, mình mềm mại lắm, an nhiên lắm. Dẫu sự vất vả khi thai nghén một đứa bé có làm mình đôi phần kiệt sức (nên bạn ấy mới tên là Củ Hành) nhưng phần lớn thời gian mình đều có những cuộc trò chuyện với con và với chính bản thân mình. Nên sự mệt mỏi ấy chỉ là gió thoảng mây bay so với những điều mới mẻ mà mình học được từ con và nhờ con.

Em Hành, sách “Hạnh phúc thật và giả”, tháng 9 năm 2018.

Mình nghiên cứu về thai giáo, về sức khỏe bà bầu và em bé, về giáo dục sớm, về miếng ăn giấc ngủ của con, về những lời mà mình sẽ nói… Tất cả mọi thứ mà mình nghĩ là có thể sẽ giúp mình nuôi nấng Hành tốt hơn, giúp em Hành bình an và hạnh phúc hơn, mình đều học cả. Cái sự học ấy diễn ra hết mực tự nhiên và chân thành. Mình đã rất vui.

Rồi Hành cũng đến, hồn nhiên và ấm áp, như mọi em bé trên đời. Mình đã có thể được chạm vào da thịt con, vuốt ve con, lắng nghe và nói chuyện với con một cách thực sự. Từ những ngày đầu tiên ấy, mình đã luôn tin rằng, làm mẹ là việc giỏi nhất mình có thể làm trong suốt những năm mình sống. Và tất cả mọi người quanh mình cũng đều tin như vậy, khi họ nhìn em Hành lớn lên thành “cô-gái-hai-tuổi-biết-tuốt”.

Em Hành đi những bước đầu tiên, mùa xuân 2018.

Có hai sự kiện nhỏ đã xảy ra sau khi mình sinh em Hành. Đầu tiên là vào lúc Hành tầm 4 tháng, mình bắt đầu có dấu hiệu đau dây thần kinh tọa. Thứ hai là vào lúc Hành 6 tháng, mình buộc phải ngưng một công việc kinh doanh mà mình đã dành rất nhiều tâm huyết tuổi trẻ để xây đắp, đó cũng là nơi đã nuôi dưỡng tình yêu của mình và ba Hành.

Cái việc thứ hai đó làm mình suy sụp và dẫn theo nhiều hệ lụy mà mình sắp kể ở đây.

Vợ chồng mình không sống cùng ông bà, gần như là không có bất kì sự trợ giúp thứ ba nào cả. Nói như chồng mình hồi đó, là “anh chỉ ước một tuần có 2 tiếng đi coi phim với em.” Nghĩa là tụi mình một người thì làm việc nuôi gia đình, một người thì chăm con. Công việc kinh doanh của mình lúc đó đã có nhân viên tự vận hành, chỉ cần quản lí từ xa.

Việc chỉ có hai vợ chồng nuôi con làm cho tất cả những triết lí giáo dục và quan điểm chăm sóc con của mình được thực hiện triệt để. Đó là một điểm rất sáng trong hành trình nuôi dạy con (mà có lẽ những ba mẹ sống cùng ông bà sẽ rất ganh tị). Nhưng ngược lại, nó cũng có những ảnh hưởng nhất định lên vợ chồng mình, nhất là với mình.

Với mình, niềm an ủi những ngày ấy chính là em bé an yên này

Như mình đã kể về hai sự kiện xảy ra sau khi mình sinh Hành, đó là hai thứ đã khiến mình kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần. Cơn đau thường trực khi mình đứng hoặc ngồi càng ngày càng tăng lên. Áp lực theo đuổi những triết lí giáo dục sớm dành cho con với điều kiện sức khỏe không tốt. Và nỗi sợ hãi mình không thể bắt đầu lại sự nghiệp đã ám ảnh mình, dẫn đến việc mình bị trầm cảm một thời gian khá dài.

Rồi thì cơn trầm cảm cũng qua, bằng sự giúp đỡ của một người bạn rất chân tình. Nhưng cơn đau thể chất kia thì không hề thuyên giảm, thậm chí càng tăng lên. Mình đi khắp cả nước để chữa bệnh. Nhưng câu trả lời vẫn là “sống chung với lũ”.

Khi được 16 tháng, vì quá đau mình đành cho con đi học sớm hơn dự định. Vì vậy nên mình có thời gian hơn một chút. Mình cố gắng sống tích cực và tìm cách làm một cái gì đó. Mình học viết, học Marketing, những công việc mà mình có thể vừa làm vừa…nằm vì mình không ngồi được quá lâu (đôi khi cái “quá lâu” ấy chỉ kéo dài 5 phút). Nhưng không có công việc nào khiến mình có thể gắn kết được với nó.

Và rồi Onion đến. Trong cơn bão suy nghĩ phải làm gì làm gì làm gì, ngày ngày vật lộn với đủ cuộc giao tiếp bên trong mình, cửa tiệm online này đã đáp ứng mọi yêu cầu của mình: có thể nằm làm việc, được làm những thứ mình thích và được chia sẻ những điều hữu ích về hành trình nuôi dạy một em bé.

Mình lại tiếp tục cuộc vật lộn với bản thân, giữa “mình làm được” và “mình không làm được”. Mình học viết content, học đồ họa, học chụp hình và chỉnh hình, học làm web và thiết kế web, học về màu sắc và những con chữ, học về vải vóc và những đường may.

Điều đó thật sự thách thức mình, thách thức những rào cản kinh khủng nhất bên trong mình. Những lúc tưởng như muốn bỏ cuộc vì khó quá, mình lại nhớ lời chị nói “Khi lớn lên, Hành cũng muốn biết mẹ nó làm gì. Nó cũng muốn được học từ mẹ.”, thì mình lại cố gắng thêm chút nữa, chút nữa. Rồi cuối cùng OnionHouse.vn cũng ra đời, tuy còn nhiều khiếm khuyết nhưng mình đã rất mãn nguyện.

Mẹ mong, em có thể học được điều gì đó từ mẹ. Mẹ mong với em mẹ cũng là một sự hội ngộ diệu kì.

Cảm ơn em vì đã đến!

Vậy mình sẽ làm gì ở ngôi nhà nhỏ này? Ở đây sẽ có váy áo xinh xinh mình tự tay lựa chọn và đảm bảo chất lượng. Sẽ có những vật dụng và đồ chơi yêu yêu cho ba mẹ yên tâm tặng con. Và quan trọng nhất, nghe thật kì cục vì đây là một cửa tiệm bán đồ con nít nhưng, điều mình muốn làm nhiều nhất chính là giúp ba mẹ và các con hạnh phúc hơn.

Bằng cách nào? Bằng cách chia sẻ những điều mình đã học, những kiến thức mình đã tìm hiểu và xác thực, những kinh nghiệm của mình với Hành. Và bằng tình yêu của một người mẹ. Vì kể từ giây phút gặp Hành, mình đã ước mong mọi em bé trên đời này đều có thể hiền lành lớn lên trong tình yêu, và bằng tình yêu.

Thư đã khá dài, mình xin lỗi nếu những dòng này đã làm mất thời gian của ba mẹ. Nhưng mình cũng mong ba mẹ thỉnh thoảng sẽ lui tới nhà Hành, không phải để mua đồ cho con mà là để nghe mình tâm sự những điều vụn vặt và thường tình. Mình cũng sẽ lắng nghe ba mẹ.

Chúc tất cả bình an!

Với rất nhiều thân thương,

Mẹ Củ Hành.